Nơi cần chợ thì mong đỏ con mắt mãi không có chợ hoặc để chợ xập sệ chờ kinh phí sang sửa cả chục năm
Thực tại cho thấy, các cấp, các ngành và địa phương cần nghiêm túc nhận thức lại, chủ động kiểm tra, bảo đảm cơ sở khoa học và thực tiễn của các quy hoạch, kế hoạch đầu tư phát triển chợ, lựa chọn cơ chế quản lý hạp, linh hoạt, sao cho ‘thiên thời, địa lợi, nhân hòa”, cân đối các ích giữa chủ đầu tư, tiểu thương, người mua và các đích kinh tế - từng lớp khác; coi trọng các đề nghị thiết kế kỹ thuật, tiêu chuẩn hóa, phát triển các cơ sở hạ tầng và dịch vụ hỗ trợ kinh dinh chợ theo hướng đồng bộ, tạo thuận tiện và đảm bảo lợi quyền chính đáng cho cả người mua và kẻ bán; khuyến khích, tạo điều kiện cho doanh nghiệp, tiểu thương, hộ gia đình vào chợ kinh doanh đúng chức năng, ngành nghề với tổn phí thấp nhất; đồng thời, nghiên cứu khai triển các giải pháp hành chính và thị trường tương trợ hợp, kể cả buộc di dời chợ cũ, chợ tự phát vào chợ theo quy hoạch.
Nói cách khác, tầm tư duy eo hẹp, mang tính nhiệm kỳ, thiếu tính hệ thống, thiết thực và khách quan; sự tùy tiện, thiếu trách nhiệm trong quy hoạch và khai triển xây dựng màng lưới chợ; những biến tướng tinh tướng hay trắng trợn của nhóm ích …Tất cả đang chi phối, bóp nghẹt và làm méo mó chợ dân sinh, hoang tiền tài, đất đai và các nguồn lực, gây nhiều bức xúc xã hội khác.
# Và xã hội. Những nghịch lý chợ dân sinh là diễn tả đậm nét sự yếu kém, bất cập trong quản lý quốc gia về chợ dân sinh nói riêng và các công trình phục vụ dân sinh nói chung trên phạm vi địa phương, cũng như cả nước. Nơi chợ mới xây xong thì để hoang hóa tới 5-7 năm vẫn chưa thành chợ. Bị tiểu thương và người mua quay lưng, chợ không còn là chợ đúng nghĩa của nó và đứng trước nguy cơ “vỡ chợ” hoặc phải đổi thay công năng.
Phong trào xây chợ, chỉnh trang chợ sôi động trên khắp miền quê đồng bằng, vùng núi cao, từ Bắc vào Nam, nở rộ nhất là trong các thành phố lớn, kéo theo bao tính liệu, hy vọng và thất vọng lớn nhỏ cho người trong cuộc và cả người ngoài cuộc. Nguồn: internet Ai cũng cần chợ và đâu cũng có chợ. Thậm chí, nhiều người bị mất lợi quyền do cơ chế phân chia chỗ chợ không công bằng, sáng tỏ.
Ảnh minh họa. Vé vào chợ quá đắt đỏ. Hàng tỷ, hàng chục và cả hàng trăm tỷ đồng từ các nguồn đã được rót vào đầu tư xây chợ theo đủ phương thức mà chợ không thành chợ, trở thành hoang xót xa, dù nhìn từ góc độ chủ đầu tư hay ích từng lớp toàn cục.
Chỉ khi đó, chợ mới thực thụ là chợ, phát huy được vai trò cần yếu của chợ cả về vĩ mô và vi mô, trước mắt và lâu dài, cũng như giải quyết dứt điểm những nghịch lý về chợ dân sinh, tiện tặn tiền của, đất đai, công sức của quần chúng. Com. Tiểu thương phải nộp đủ loại tiền, nên không kham nổi, vẫn “bám trụ” chợ cũ, không chịu vào chợ mới, hoặc bức xúc, bãi thị.
Các vị trí đẹp bị rơi vào tay “người nhà” ban quản lý chợ không quen bán hàng, mà chỉ chuộng “xí chỗ” và buôn bán lại các ki ốt, vị trí đẹp trong chợ để kiếm lời như kinh doanh trên sàn giao tế bất động sản thuần túy.
Thậm chí, không ít nơi bất chấp quy hoạch và thực tại thị trường, cựu, hình thành phong trào đầu tư chợ dàn trải theo cơ chế “xin - cho”, tìm cách phê duyệt dự án càng nhanh và càng “to tiền” càng tốt, chợ chưa xây xong thì thiếu kinh phí đành bỏ hoang; hoặc xây chợ xong, đánh trống khai trương và ghi thành tích, nhận bì thư, hoa hồng, hưởng “lộc” dự án và hết nhiệm kỳ rồi thì coi như hết nghĩa vụ, “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”.
Vn. Căn do thì đa dạng: Nơi năng nổ và có điều kiện bao cấp ngân sách nhà nước thì xây “chợ quốc gia” vào vị trí không thích hợp, trên đồi cao hay ngoài bãi vắng, địa thế bất tiện nhiều mặt, thậm chí nhiều lỗi kiến trúc và xây dựng, thiếu kết nối hạ tầng, xa nguồn cung cấp hàng hóa, dịch vụ, nên “chả ma nào thèm đến”.
Nhìn toàn cảnh cho thấy chợ thời nay sao nhiều nghịch lý. Nơi nào doanh nghiệp nhảy vào đấu thầu xây “chợ tư nhân” hay vận dụng phương thức xã hội hóa, kiểu quốc gia và tư nhân cùng làm, thì thường xuất hiện nhiều chiêu, trò biến tấu, khiến uổng đủ loại cho một chỗ bán hàng ở chợ mới đội lên từ 5-7-10 lần mức chợ cũ.
Theo tapchithue. Thậm chí, không ít nơi tấc đất tấc vàng, ngay cả chợ cũ “lên đời” thành trọng tâm thương nghiệp đàng hoàng hơn, to đẹp hơn, thì lại không còn là chợ nữa vì quạnh hiu, số nhân viên quản lý chợ đông hơn cả người bán, lẫn người mua, trong khi con ngõ hẹp hay chợ cóc ngay cạnh vẫn nhộn nhịp và quá tải.
Có thể nói, phàm cái gì "đẻ non" thường "chết yểu", hoặc trong tình trạng "dở sống, dở chết".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét