Ông nghe như chính lời ru của mẹ mình thời thư từ, dù tiếng ru ấy từ một phụ nữ châu Âu… Năm 2001, ông được mời sang Mỹ trình diễn tác phẩm tại Đại học Columbia, Chicago
Ông tâm tư: “Nhìn những bà mẹ Nga đẩy xe nôi, nâng niu con cái họ, tôi ngậm ngùi nhớ đến má mình.
Qua nhiều năm, tác phẩm này đấu công diễn thành công ở nhiều nước trên thế giới. Rồi niềm đam mê và được tạo điều kiện, ông thi và trúng tuyển vào trường âm nhạc. Tiên sư cha là một đay đả, một nghệ sĩ rất đức độ đã bị giặc Pháp bắn chết tại chiến khu Đồng Tháp Mười vào năm 1951. Khi các nhạc công người Mỹ vừa kết thúc phần trình diễn, một nữ giáo sư người Mỹ đã đến chúc hạ ông: “Tại sao mãi đến giờ, tôi mới được nghe tác phẩm này của ông.
Đối với ông, viết về quê hương nghĩa là viết về mẹ. Tôi là người mẹ có con ra trận, tôi rất đồng cảm tâm trạng mẹ ông và tôi xin được san sẻ với ông…”.
Sống xa bố mẹ, trong ông luôn mang nỗi nhớ quê hương da diết, khôn nguôi. Sau mấy mươi năm cách biệt quê nhà, ngày nhạc sĩ Nguyễn Văn Nam về được quê hương thì mẹ ông đã ốm liệt giường liệt chiếu. HUỲNH MẪN CHI. Chủ đề chính tác phẩm dùng điệu hát ru Nam bộ. Thế nhưng, không phải là hai năm… mà đến hơn hai mươi năm, ngày gặp lại mẹ cũng là ngày xa rời vĩnh viễn… Người mẹ trong âm nhạc Dù ở bất cứ phương trời nào, GS-TS Nguyễn Văn Nam luôn nghe được giọng hát ầu ơ - điệu ru con Nam bộ thân thương của mẹ trong từng giấc mơ.
Dòng sông quê tôi - nơi má tôi đang sinh sống luôn nhuộm đỏ một màu phù sa. Tôi xa má khi chưa kịp qua hết thời thơ dại.
Mà nói về hình ảnh của mẹ, tình cảm trong ông chưa bao giờ vơi cạn, xúc cảm luôn dâng trào.
Học giỏi nên sang năm thứ ba, ông được trường cử sang tu nghiệp tại Nhạc viện Leningrad, nay là Nhạc viện Saint Peterbourg. Em về đã trễ”. Ông nắm chặt đôi tay khô ráp của mẹ, lắc lư: “Má!”. Tác phẩm dành cho tứ tấu dây và piano - ngũ tấu, ông viết khi nhớ đến mẹ, viết để “tặng mẹ”. Ở chương cuối, tiếng hát solo giọng nữ trầm của một ca sĩ người Nga: “Ơ ầu ơ…!”. Tôi hiểu lúc viết tác phẩm, ông nhớ đến người mẹ khôn cùng thương tình của mình.
Nhớ lại ngày giao hội ra Bắc, mẹ ông đưa hai ngón tay ra hiệu hai năm sẽ là ngày đoàn tụ. Đám tang mẹ, ông khóc rất nhiều. Ông khóc, khóc trong sự ân hận muộn mằn. Cảm giác nhớ quê hương, nhớ má… luôn xiết lấy tôi. Đó là lần rút cuộc ông nghe được tiếng của mẹ, được nhìn thấy mẹ. Ngồi trên bờ sông Nêva tôi nhìn xuống dòng sông từng tạo nên những điệu nhạc réo rắt, tôi chợt nhớ đến những con sông quê mình.
Bôn ba nơi xứ người, ông cứ mải mê sự nghiệp âm nhạc nên chưa có dịp về lại quê hương. Từng nốt nhạc, từng giai điệu như gợi lên hình ảnh dòng sông, cánh đồng, con đò nơi mình sinh ra, nơi mẹ mình đang sinh sống. GS - TS Nguyễn Văn Nam Người mẹ trong thế cục Mới hơn mười tuổi, nhạc sĩ Nguyễn Văn Nam đã theo người cậu dự kháng chiến và sống xa bố mẹ. Ba ngày sau, mẹ ông vĩnh viễn ra đi.
Ngày tiễn ông tụ hội ra Bắc, mẹ ông đã khóc thật nhiều. Cho dù ở bất cứ nơi đâu, tôi vẫn mang theo hình ảnh của má cùng với hương phù sa của con sông quê mình.
Nhìn thấy ông, chị Hai lắc đầu: “Má đã cấm khẩu sáu, bảy tháng nay. Trong tác phẩm đó, ông đã gửi gắm trọn tình cảm, tình ái dành cho mẹ nơi quê nhà. Mẹ ông thoi thóp trong cơn đau thập tử nhất sinh, nhưng mở to mắt nhìn ông rồi bật thành lời: “Con đi học đã về!”.
Năm 1976, bản Concerto symphonie - giao hưởng số 3 của ông công diễn tại Đại hội âm nhạc mùa xuân Leningrad lần thứ 12 và đã thành công oắt. ”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét